BẢO LIÊN ĐĂNG TIỀN TRUYỆN

Tương truyền trên đỉnh núi hoa sơn có ngôi điện thờ Hoa Nhạc Thánh chủng loại vô cùng rất linh bởi nơi đấy là nơi cây đèn Bảo Liên Đăng ngự trị, cây bảo đăng này có uy lực vô song, ánh sáng của nó dung chứa sức mạnh hoàn toàn có thể lung gửi đất trời và thiết yếu nó là thiêng vật trấn sơn bởi Nữ Oa Nương Nương ban đến Tam Thánh Mẫu. Giải pháp Hoa đánh trăm dặm là khu vực con người sinh sống, trường đoản cú bao năm nay nơi này bị bệnh dịch hoành hành, chết người vô số. Thêm vào đó, những loài độc trùng mãnh thú hay quấy phá gần cạnh hại dân làng, cuộc sống thường ngày của họ lâm vào khốn cùng. Thời gian này, các thân sĩ uy tín đã cùng cả nhà họp bàn tìm phương pháp cứu bay muôn dân, to gan lão tiên sinh khuyên mọi fan nên đi lên đỉnh Hoa Sơn dưng lễ tỏ bày với vị sơn nhà ở đó là Thánh mẫu Nương Nương cầu xin bạn cứu giúp. Sau mấy hôm thì dân bọn chúng đã chuẩn chỉnh bị kết thúc lễ vật, họ lên núi quét dọn thường đài, bày mùi hương đăng trà quả hành lễ cúng bái.

Bạn đang xem: Bảo liên đăng tiền truyện

Lại nói đến Tam Thánh chủng loại của Hoa sơn, bà đã đề nghị trải qua tu luyện mới dành được Thần vị này, Ngọc Hoàng Đại Đế sắc đẹp phong bà là Thần làm chủ Hoa sơn, hằng ngày tiêu dao tự tại, sống đầy đủ ngày mon Thần Tiên. Bỗng nhiên một ngày bách tính kéo cho cúng bái, Thánh mẫu nói với Triều Hoa thị nữ cạnh bên điều gì đó. Vào đêm tối ấy, táo tợn lão tiên sinh mơ thấy một đàn bà nhân mặc triều phục lung linh cầm đèn hoa sen cất cánh đến nói rằng: "Ta vâng lệnh Thánh Mẫu đến đây nói cho các người biết rằng, các hoạch nạn lâu nay xảy ra là do những người lần khần hành thiện tích đức, sinh sống chỉ biết tham lam, sân si, thù hận nhau. Tất cả đều là do ông Trời mong cảnh tỉnh các người bắt đầu ban xuống điềm xấu ấy, từ hôm nay hãy thật tình sám hối, một lòng phía thiện. Do vậy thì không bắt buộc cúng bái, hoàng hậu vẫn sẽ phù hộ những người." Nói xong, Triều Hoa giơ cao ngọn Bảo Liên Đăng, ánh nắng chiếu xa trăm dặm chói lòa, mang lại lúc mở mắt thì không thể thấy fan đâu. Mạnh mẽ lão lag mình tỉnh giấc giấc, ông mang chuyện kể cho dân xã nghe thì ai ai cũng nằm mơ thấy cùng một giấc mơ như vậy. Vùng Hoa Sơn thay đổi nơi sinh cư lạc nghiệp bởi bạn dân biết sống lương thiện, vùng ấy biến vùng đất lễ nghĩa. Thánh chủng loại thi triển thần thông, chướng khí hầu hết bị đẩy lùi, độc trùng bị tiêu diệt hết, non xanh nước biếc khắp cả một vùng rộng lớn lớn, mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an. Bạn dân vùng này, phần đông biết Hoa tô Thánh mẫu mã linh thiêng, trong đền Thánh Mẫu từng ngày hương sương không ngừng.Một ngày kia, có chàng thư sinh tăng trưởng núi hướng thẳng về phía ngôi đại hùng bảo điện, Thánh chủng loại nghe lời thỉnh ước của anh ta: "Tiểu sinh giữ Ngạn Xương, mang lại kinh thành thi cử, kính dâng một nén hương, xin nương nương hộ trì tiểu sinh ghi danh bảng vàng." Lúc quan sát vào bức tượng phật Thánh Mẫu, Ngạn Xương lại thì thầm nghĩ: "Nương nương này kiểu cách yểu điệu, dung mạo vô song như thế này, thật không khỏi khiến lòng tín đồ ái mộ!" Tam Thánh Mẫu cảm thấy tên bạn phàm kia đó là đang giễu cợt cợt mình, bản thân xem sách thánh hiền nhưng mà lại không có chút lễ nghĩa. Fan vừa muốn thi triển một chút phép màu để lưu ý hắn thì thị nữ vào báo rằng gồm Nguyệt Lão đến thăm. Tam Thánh Mẫu đảm nhận Nguyệt Lão, vừa mang đến nơi ông đang báo đây đó là tin hỷ sau đó đưa sổ tình duyên đến bà xem. Trong sổ, gai chỉ đỏ nối thương hiệu Hoa tô Công Chúa và Lưu Ngạn Xương, vào ngày đúng mon sẽ kết hôn vợ chồng. Nguyệt Lão thấy vẻ mặt của Thánh mẫu mã liền hỏi: "Công chúa có còn lưu giữ Tam Lang của Lý Gia chăng?"

Việc này làm thế nào bà quên được, thời gian sinh vào triều nhà Chu, bà chuyển sinh vào một mái ấm gia đình giàu có tên là Nguyên Chân, từ bé dại được hứa hẹn hôn với 1 đại công tử. Vị công tử này họ Lý, mọi tín đồ gọi là Tam Lang, tài mạo tuy nhiên toàn, phong bốn tuyệt thế. Tam Lang này từ thời gian định sẵn thê thất, nghe nói tiểu thư Nguyên Chân tứ đức vẹn toàn, dung mạo như tiên, trong tim vô thuộc hạnh phúc, tuy nhiên lại ngạc nhiên rằng vị đái thư vừa mới chào đời, đã không ăn thứ mặn, không mặc lụa là; mập lên một chút, duy nhất lòng phía Đạo. Phụ huynh ngăn cấm ko được, mẹ khuyên cũng ko xong. Đến khi rộng mười lăm tuổi, tình cờ bỏ công ty ra đi. Công tử Lý xuất xắc được tin này, thút thít thảm thương, thổ huyết cơ mà chết. Nguyên Chân tè thư sau khoản thời gian trải qua mấy năm khổ tu sẽ thành Đạo quả, được Thượng Đế phong là Nguyên Chân phu nhân, dung nhan phong chức vị Hoa tô Thánh Mẫu, nhưng bởi công tử đó bởi cô tuẫn tình mà chết, theo lý nhân trái luân hồi, phu nhân vẫn còn nợ công tử kia một món nợ tình cảm nhân duyên. Nghĩ cho đây, bất giác sững sờ. Lưu giữ Ngạn Xương này đó là Tam lang Lý gia kia gửi sinh.

Lại nói về Lưu Ngạn Xương, đi đường một ngày dài mệt phải anh dựa vào góc tường ngủ say, Triều Hoa thị cô bé nhập mộng báo điềm đại hôn sẽ được cử hành tức thì hôm nay. Nhoáng đó đàn ông đã thấy Nguyệt Lão làm chủ hôn, Triều Hoa theo sau, mấy cô thị thiếu nữ vây quanh Hoa sơn Công Chúa, đầu nhóm khăn đỏ trùm mang mũ phượng như tục lệ nhân gian, đối lập Nguyệt lão, bái thiên địa xong, rồi vào tân phòng. Nhận thấy Ngạn Xương phong tư tuyệt thế, tuấn tú phi phàm tuy vậy Công chúa lại từ dặn lòng mình không được rượu cồn ái tình, nếu không sẽ mất ngay lập tức Thiên căn.

Ba tháng sau, giữ Ngạn Xương đã đến khi phải mang đến kinh thành ứng thí, người vợ Hoa tô bấy giờ đang mang trong mình hài nhi. Trước khi đi phu quân để lại cho phụ nữ một miếng trầm mùi hương gia bảo, căn dặn khi nào hạ sinh hãy đặt tên nhỏ là Trầm hương thơm và sử dụng trầm hương có tác dụng dấu hiệu. Chuyện đề cập rằng lưu Ngạn Xương, sau khi từ biệt Thánh Mẫu, bong khỏi núi Hoa Sơn, trong cả dọc mặt đường ngày đi đêm nghỉ, sau cuối đã mang đến Kinh Thành. Trong ba kỳ thi liên tiếp, phần đa đỗ được vị trí cao, dĩ nhiên là được ghi danh bảng vàng, được phong có tác dụng quan thất phẩm, ko lâu sau đang được thánh thượng phái cho Đăng Châu làm huyện lệnh. Sau khoản thời gian Lưu Ngạn Xương cho nhậm chức, ghi nhớ kỹ lời chỉ bảo của Thánh Mẫu, một lòng ước ao làm một vị quan lại thanh liêm, một vị quan liêu tốt. Không lâu sau, lại có người mang lại mai mối, nói rằng họ Vương vùng đó cũng được coi là dòng dõi thư hương, gồm một cô con gái tên là Tú Anh. đấng mày râu nhớ lại đông đảo lời của Thánh mẫu mã nương nương, nghe nói công ty họ vương vãi là mái ấm gia đình gia giáo, thủ phận thủ thường, cô phụ nữ có tri thức, am tường lễ nghĩa, vốn lừng danh là tín đồ hiền đức. Liền tìm kiếm người hiệp thương bát tự, chuẩn bị sính lễ, ko lâu đang lấy vợ thành hôn. Tú Anh bọn họ Vương kia, logic xinh đẹp, hàng ngày vợ chồng gặp nhau, hết dạ tương kính, phần lớn tháng thời buổi này cũng nói theo một cách khác là khôn cùng hạnh phúc.Một hôm vợ ông chồng Ngạn Xương đi dạo qua hồ nước sen, tự xa có người ngồi thuyền, thuyền từ bỏ xuôi theo làn nước đến địa điểm họ, lúc đối mặt chàng mới nhận ra nàng Triều Hoa. Triều Hoa nói: "Nương nương đầy tháng, sinh hạ bé trai, khắc tên Trầm Hương. Tiên giới quan trọng ở lâu được, từ bây giờ nương nương lệnh cho Triều Hoa trao nhờ cất hộ lại con, hôm sau xin được nhờ vào cậy công tử, phu nhân đối xử giỏi với đứa bé này, rất có thể nuôi nấng thành người". Trong thâm tâm Ngạn Xương trăm côn trùng cảm xúc, bất giác hỏi về Hoa tô Công Chúa. Triều Hoa u buồn: "Nương nương cùng với công tử, tiên phàm kết duyên, phạm phải luật trời, đã bị anh trai là Nhị Lang Chân Quân thi hành khí cụ trời, đè dưới núi Hoa Sơn chịu đựng khổ rồi". Triều Hoa chuyển cho nam giới một bức thư căn dặn khi nào Trầm hương khôn to hãy xuất hiện thêm xem. Nói hoàn thành Triều Hoa biến đổi mất.

Xem thêm: Bài Thuốc Hay Chữa Trị Bướu Cổ Bằng Thuốc Nam Vô Cùng Hiệu Quả

Vợ chồng Lưu Ngạn Xương cùng Vương Thị tận lực âu yếm đứa trẻ, nhận thấy đứa nhỏ bé này ngày 1 lớn lên, rồi 1 năm đã trôi qua, vương vãi thị phu nhân đã và đang mang bầu sinh hạ một đứa bé bỏng trai, đánh tên là Thu Nhi. Hai đứa con cùng cưu mang, thương yêu như nhau, đối đãi như nhau. Một hôm Trầm Hương với Thu Nhi hoảng loạn chạy về thưa chuyện, thì ra cơ hội sáng đi học gặp Tần Quân Bảo là đàn ông là con của Tần thái sư, tính cách ngang ngược, bạo tàn, xuất xắc ức ức hiếp kẻ khác. Không chịu được nổi sự tình Trầm Hương và Thu Nhi ẩu vẫn với Quân Bảo, vô tình đánh trúng thái dương, Quân Bảo yểu mệnh về chầu Diêm Vương. Về phần vương vãi phu nhân, nghĩ mang đến Trầm hương từ nhỏ chịu cảnh ko mẹ, sau lúc băn khoăn cũng cả quyết với lưu giữ Ngạn Xương rằng hãy lấy Thu Nhi giao nộp mang lại thái sư, trong những khi đó Trầm Hương đề nghị mau chóng chạy trốn khỏi tai ách này. Lưu đại nhân nhớ lại lá thư Tam Thánh mẫu mã gửi cho chính mình vào tám năm về trước, ông lập tức mang nó ra xem. Trầm hương thơm còn nhỏ tuổi, cá tính hiếu chiến hạ ngông cuồng vẫn còn muốn trường đoản cú mình đền mạng tuy thế thử hỏi thái sư bao gồm cần loại mạng của tên nhóc con này tuyệt không? liền kề hại đàn ông của mệnh quan triều đình chắc hẳn chắc không ra khỏi tội tru di. Sau khi đọc được lá thư của mẹ, biết mẫu thân chịu khổ trăm bề dưới ngọn hùng sơn, Trầm hương thơm lạy tạ cha cùng kế mẫu xưa nay đã có công chăm sóc dục và xong xuôi áo ra đi. Trầm hương thơm vừa đi sẽ nghe tiếng quan tiền quân đơn vị họ Tần lục soát hỗn loạn.

Tiểu Trầm mùi hương tám tuổi này, chỉ trong một ngày, đã buộc phải trải qua vươn lên là cố bự như vậy. Trong nháy mắt, bao gồm nhà mà quan trọng về, có người thân trong gia đình mà cấp thiết nương tựa, trở nên đứa trẻ long dong tội nghiệp. Thời điểm đó là thân phụ đưa cậu ra theo cửa ngõ sau, chỉ về phía một tuyến phố lớn, nói cùng với cậu rằng đó là tuyến phố dẫn mang lại núi Hoa Sơn, nhưng bạn dạng thân trong ban sơ óc mê man, hoảng sợ không biết đã đuổi theo đường nào, cũng không biết đang đi đến nơi đâu. Thấy được sắc trời đã được gần tối, không có nơi nương tựa, phiên bản thân mình vẫn còn đó không biết xoay xở nắm nào, cảm giác tủi thân cậu bất giác lớn tiếng khóc òa lên. Ngạc nhiên tiếng khóc của Trầm hương lại tởm động mang đến một vị cha ông đi ngang qua đó. Vị đại Thần Tiên này, tự xưng là "Vô Tri Đạo trưởng". Vị Vô Tri Đạo trưởng này, không có ai biết được rằng ông ta đang đắc Đạo thành Tiên từ khi nào, phiên bản thân ông cũng không hề nhớ được rằng mình đã đắc Đạo được từng nào năm rồi. Chỉ là nhớ được rằng đang tận mắt trông thấy tang thương của dương thế này đổi khác từng lần từng lần, lừng khừng là đã bao nhiêu lần. Vô Tri Đạo Thưởng bấm quẻ xem test thì hiểu rằng đứa trẻ này vượt là tất cả duyên với mình, có lẽ đây là thiên mệnh trời đất sắp xếp cho Ngài nhiệm vụ này. Đúng lúc ấy, Đạo Trưởng đã triển khai quyết định của mình.Vô Tri đạo trưởng đến tìm Trầm hương nói rõ ngọn ngành, cậu bé bỏng hiểu ra chớp nhoáng khấu đầu lạy tạ ân sư, đạo trưởng nói: "Trầm Hương trang bị nhi, từ bây giờ trở đi, fan làm sư phụ đây đã dạy cho con mười tám các loại võ nghệ, bảy mươi nhị phép trở nên hóa, để mà lại đi cứu bà bầu ruột thân đang gặp nạn sinh sống Hoa tô kia". Lúc đó, Vô Tri Đạo trưởng lại lấy ra một viên Tiên đan đưa mang lại Trầm Hương, Trầm hương thơm nuốt xuống bụng, chớp nhoáng cơn đói tức tốc tan biến, chỉ cảm thấy toàn thân khỏe mạnh. Thế ra đây chính là Tiên đan mà Vô Tri Đạo trưởng luyện được, không gần như đỡ đói, mà còn tồn tại thể bức tốc thể hóa học và lòng tin của nhỏ người. Người phàm ăn uống rồi, có thể không ăn uống không uống, còn hoàn toàn có thể kéo nhiều năm tuổi thọ, sinh sống đến hàng ngàn tuổi.Lại thấy Sư phụ tay chỉ lên chầu trời một cái, một đám mây ngũ sắc cất cánh đến, ông bảo Trầm hương đi lên, nhắm hai mắt lại, tự mình cưỡi lên mây, rồi cất cánh lên. Trầm mùi hương mở mắt xem thử, thì thấy mình vẫn ở trong một ngọn núi lớn. Tứ mặt chỉ thấy núi non trùng điệp, cây cỏ bạt ngàn. Sư phụ từ vào lỗ tai móc ra một viên đá bé dại trong suốt bự cỡ như một hạt đậu, đặt lòng bàn tay, loáng một cái, viên đá đó mau chóng thuận theo hướng gió mà béo dần lên, mỗi khi một lớn. Một thời gian sau, đã biến thành một gian bên lớn, Trầm hương thơm theo Sư phụ lấn sân vào trong, chống khách, sảnh sau, hiên nhà, bên bếp, chống ngủ, tất cả đều tương đối đầy đủ cả. Không còn thảy hầu như thứ yêu cầu dùng cho sinh hoạt đều có đầy đủ cả. Từ đó, Trầm mùi hương liền theo sư phụ Vô Tri Đạo trưởng, mỗi ngày học tập võ nghệ, Đạo trưởng cũng dạy cho cậu một số trong những bài công tích tọa thiền,...Thấm thoát đang 8 năm trôi qua, Trầm Hương đã 16 tuổi rồi, biến đổi một thiếu thốn niên tuấn tú, cấp tốc nhẹn. Hôm nay, sau khi luyện võ thuật xong, Sư phụ gọi Trầm hương thơm đến, nói: "Đồ nhi à, Sư phụ biết tấm lòng ao ước mỏi cứu bà mẹ của con, không có ngày nào là không nhớ nghĩ đến mẹ. Con hằng ngày đều chăm chỉ khổ luyện, ta thấy võ nghệ của bé ngày càng thông thạo rồi, nhưng nếu như muốn đến Hoa sơn chẻ núi cứu giúp mẹ, vẫn còn đó thiếu một số bảo vật. Trước tiên cần phải đạt được Huyên Hoa Khai sơn Thần bao phủ kia, mới rất có thể chẻ núi Hoa Sơn, phá trừ bùa chú đè núi của Nhị Lang Chân Quân. Rất cần phải đến ngọn núi ngơi nghỉ vùng Đông Hải, trong núi có một chiếc hang, cây rìu thần đó là đang được giữ giàng trong mẫu hang này." Vô Tri Đạo nhân nói xong, kéo Trầm hương thơm cưỡi lên mây, không đến một khắc hạ áng mây xuống. Trầm hương xem thử, thì thấy mình đã đứng dưới chân một ngọn núi lớn. Sư phụ chỉ về phía một ngọn núi cao nhất, nói với quý ông rằng: "Con nhận thấy ngọn núi tê không? mẫu hang đó đó là ở bên trên đỉnh của ngọn núi đó. Con hoàn toàn có thể đi lên theo con đường núi này, trên phố đi, sẽ sở hữu được mấy quan tiền ải, hoàn toàn có thể vượt qua được tốt không, đành phải trọn vẹn dựa vào bản thân con vậy".Sau khi vượt qua 1 đồi núi, trước mắt mở ra một chiếc hồ bự chắn ngang đường đi. Nếu muốn liên tiếp đi lên đỉnh núi, thì cần đi sang trọng bờ mặt kia mới được. Chỉ thấy loại hồ này rộng lớn vô biên, điều kỳ lạ đó là hồ nước này hoàn toàn tĩnh lặng, ngay đến một chút ít sóng gợn cũng ko có, thật khiến người ta cảm giác không sao đo lường được, cũng băn khoăn độ sâu là bao nhiêu. Đang quan sát ngó bình thường quanh, coi xem có đường rất có thể đi vòng qua hay không, chợt nghe thấy bên tai có tiếng nói rằng: "Trầm Hương, giả dụ con ý muốn đi đến đỉnh núi, đem được rìu thần, thì cần được từ trong đầm nước này bơi qua. Hồ bự này có tên là hồ Sinh Tử. Phàm là những người dân muốn quá qua ao nước này, rất cần được là những người không hại chết. Tham sống sợ hãi chết, lao vào trong nước, nước này tự sẽ riêng biệt được, hễ vào vào nước, cực nhọc mà sống sót trở ra được".Lời còn chưa nói dứt, đang tung mình khiêu vũ xuống hồ. Nước vào hồ hệt như tấm lụa, thân thể nhảy vào trong nước, trót lọt trượt vô cùng. Chỉ thấy nước trong hồ nước quấn chặt rước toàn thân, thẳng vào từng thớ thịt. Thiệt là gồm cảm giác đau buồn như bị mặt hàng ngàn hàng chục ngàn mũi kim đâm. Con trai vội rubi tĩnh trung ương nín thở, làm tiếp tinh thần, tập bơi sang bờ bên kia. Trầm Hương cắn chặt răng, ra sức thay gượng tập bơi về phía trước, từ đó cảm giác âu sầu kia cũng từ bỏ từ đổi mới mất. Cánh tay, cẳng chân lại hầu hết có cảm hứng trở lại, còn cảm thấy hai cánh tay càng cơ hội càng gồm sức lực, phân vân rằng tôi đã bơi được bao lâu, cuối cùng bơi sang được bờ bên kia rồi. Tương truyền ai vượt qua được nước hồ Sinh Tử sẽ rất có thể thay da đổi thịt, cường tráng bội phần. Trầm hương thơm cảm thấy sức lực lao động tràn trề, chàng nhìn lại mình trong nước hồ nước thì thân thể cao lớn tráng kiện mấy phần. Nghĩ mang đến lại liên tiếp đi tìm bảo vật về cứu giúp mẹ.Trầm Hương hôm nay đây vày đã được nước trong hồ tôi luyện, đề nghị đi trên phố núi hối hả như bay, cứ như là đi trên đất bởi vậy, thảnh thơi lạ thường. Một lát sau, lại mang đến một nơi, chỉ thấy trước mắt là một trong biển lửa to lớn mênh mông, trải dài khắp núi đồi, chắn ngang trước mặt.Lúc đó lại nghe âm nhạc từ ngọn đại đánh kia: "Đây chính là Hỏa Diệm sơn. Hỏa Diệm tô này, lửa nơi này không giống cùng với Hỏa Diệm tô của nhân gian, mà là Tam Muội chân hỏa. Bạn phàm bước vào ngay tức khắc sẽ bị thiêu diệt đến không thể sót lại dấu vết gì. Trầm Hương, hay là quay trở về đi. Hà tất đề nghị mạo hiểm mập như vậy? Tam Muội chân hỏa này, chuyên thiêu đốt dòng tâm vọng niệm của bạn đời, phàm là những người có cái tâm ước danh mong lợi, những khó mà ra khỏi biển lửa, không thể sống sót trở ra được, tuy thế thử hỏi trên đời này còn có ai rất có thể buông vứt tâm danh lợi cơ chứ? Vậy bắt buộc xưa nay không hề tất cả ai rất có thể đi qua được. Cậu có muốn thử không? Hễ phi vào rồi thì quan trọng nào quay trở ra được nữa." Trầm hương thơm nói giữa khu đất trời: "Trầm hương này, nếu chưa hẳn vì để cứu vớt mẹ, tôi sẽ không lúc nào để mang lại em trai Thu Nhi đi thường mạng, vậy thì tôi sẽ từ lâu không hề trên cõi đời này rồi, còn mong danh, cầu lợi gì nữa chứ? lợi danh chẳng khác gì bùn đất, cứu chị em mới là đại nghĩa".Một mình lao vào biển lửa, khá nóng nung nấu thân thể. Trầm mùi hương dũng khí cách thẳng, từ niệm ngọn lửa kia vốn cũng chính là sắc không, vẫn luôn là không tồn tại. Lúc này kì tích vẫn xuất hiện, số đông hàng lửa đỏ nép mình mở đường đến Trầm hương thơm tiến bước. Khi thoát ra khỏi biển lửa, nhục thân phái mạnh lại không thể có một vệt thương nào, từ bỏ cảnh tỉnh bản thân phải luôn luôn đề phòng, do dự sẽ còn kiếp nạn nào sắp tới nữa đây. Tự xa có tiếng pháo nổ vọng lại, âm thanh tựa như những loài dã thú đang chạy bầy. Kì thực bao gồm một bé hươu, một nhỏ cọp và một bé thỏ chạy đến. Âm thanh lại từ không trung vang vọng: "Chúc mừng Trầm Hương, ngươi đã vượt khỏi hồ nước Sinh Tử, lửa Danh Lợi, cha con thú kia là trang bị hiến tế chỗ động Thần Phủ, ngươi chỉ cần giết bọn chúng lấy tiết tươi để tế thần thì đang lấy được rìu thần." Trầm hương thơm không nói gì, chỉ đi thẳng về ngọn đại lĩnh phía trước, cho nơi chắp tay khấn rằng: "Trầm mùi hương vượt muôn kiếp nạn để cứu mẹ nhưng lại không thể bởi vì tư sự của bản thân mà sát hại sinh linh vô tội, nếu có thể, xin lấy máu chủ yếu mình tế lễ." Cửa động quả nhiên mở ra, ánh sáng của rìu thần chói lọi mọi nơi. Chàng rứa lấy bảo vật, bên trên có ghi: "Năm trăm năm sau, lưu Trầm hương thơm là fan phá quăng quật miếng bùa này." Trầm mùi hương gỡ vứt bùa thần, sư phụ từ xa đằng vân cất cánh đến.Lại kể đến Nhị Lang Thần ở cửa hàng Giang Khẩu, chăm chức là vị Thần chấp pháp tuần tra khắp thiên giới, siêng quản bài toán chư Thần lớn nhỏ trong tam giới phạm luật thiên quy giới công cụ rồi chỉ dẫn sự trừng phạt. Chuyện của Thánh mẫu nương nương này, ông từ bỏ sớm đã nắm rõ sự tình. Không lâu sau thời điểm Lưu Ngạn Xương bong khỏi Hoa Sơn để vào kinh thành ứng thí, Chân Quân niệm rượu cồn Thần chú, lệnh đến Đại Lực Thần, dời chuyển núi Hoa Sơn, núi Hoa Sơn ngay tức thì nhô lên ngoài mặt đất mà bay lên không trung. Thời gian này, Thánh chủng loại đang ngồi ngay ngắn tọa thiền trong miếu, lừng khừng làm sao, toàn thân đột bay lên ko trung, rồi lửng lơ hạ xuống khía cạnh đất, núi Hoa Sơn ngay thức thì từ bên trên đầu chụp xuống. Nhìn lại lần nữa, toàn thân của chính mình đã nuốm một bộ tù phục màu trắng, bị đè bên dưới núi Hoa Sơn, ở bên trong một mẫu hang đụng chật hẹp. Trong lòng bà lập tức minh bạch rằng mình đang bị chấp pháp Thiên Quy. Như vậy, Thánh mẫu ở vào thiên lao, thiền định một mạch đang là 16 năm của nhân gian, hôm nay biết được con ngoan báo hiếu sẽ đến cứu chị em đã lệnh mang lại Triều Hoa nghênh đón. Từ bây giờ Trầm Hương với Sư phụ đang đi vào núi Hoa Sơn, Triều Hoa chỉ dẫn, lên thẳng đến ngọn núi chính, Trầm hương giơ cây rìu thần lên, dùng hết công sức của con người bình sinh, kêu béo một tiếng: "Mở!". Chỉ nghe thấy rìu kia giáng xuống, mặt đất rung chuyển, tiếng vang thấu trời, muôn đạo kim quang. Chỉ thấy núi Hoa tô chia bóc thành hai, từ nửa Thánh mẫu thăng thiên, chân cưỡi mây lành ngũ sắc, áo quần tiên tử, cố nhiên ánh hào quang quẻ rực rỡ. Hôm nay lại thấy được từ bên trên đỉnh núi Hoa Sơn bao gồm một tấm phù chú màu vàng bay xuống, Thánh mẫu mã giơ tay đón lấy, trên có viết: "Mười sáu năm tiếp theo Trầm hương chẻ núi cứu mẹ".

Ngày nay ngơi nghỉ trên đỉnh núi phía tây của Hoa Sơn, còn tồn tại một tảng đá lớn dài ra hơn nữa mười trượng đứt ra thành cha đoạn. Bên cạnh tảng đá lớn tất cả cắm một cây rìu fe hình lưỡi liềm cao bảy thước nặng hơn tía trăm cân, nghe nói đó chính là Khai sơn Thần lấp mà Trầm mùi hương năm xưa đã dùng làm chẻ núi Hoa Sơn cứu mẹ.