Ánh Mắt Đó Là Phạm Pháp Đấy

Vân Sênh đứng quanh đó cửa thấy cửa xuất hiện thêm một kẽ hở.Nhìn thấy Má vương chỉ lộ nửa mẫu đầy đứng ở mặt trong, Vân Sênh chớp mắt, “Má Vương?”Tại sao không mở cửa cho cô?Vân Sênh bao gồm chút nghi ngờ.Đôi bắt cô bình thản như vũng nước không có một ngợn sóng, mặc dù trong lòng rất nặng nề hiểu.Vân Sênh đứng ngoại trừ cửa gồm chút “mơ màng”, má Vương không nhẫn tâm bắt buộc mở mồm nói: “ tiểu Sênh à, Ninh Tiên Sinh cùng với ninh phu nhân về tối nay chắc hẳn rằng sẽ ko về nhà, đại tiểu thư không có ý định cho cháu vào, tốt là tiểu Sênh cháu ra bên nghỉ ở tối nay đi.”Nói xong, má Vương kéo ra từ trong bao ba trăm tệ nhàu nát, sau đó đưa mang lại Vân sênh vẫn đang đứng quanh đó cửa.Vân Sênh nuốm lấy tiền bạc má vương vãi xong, cửa biệt thự cao cấp bị đóng lại rồi.Vân Sênh bội phản ứng chậm chạp nhìn cửa bị đóng góp ngay trước mặt, mới mở miệng ra nói, “con không buộc phải tiền…”Mà hôm nay cửa đã trở nên đóng, không người nào nghe được.Cho mặc dù má Vương gồm nghe được đi nữa, thì cũng nhận định rằng Vân Sênh không muốn lấy tiền giấy mình.Dù sao thì trong một năm này, đừng nói về tiền tiêu vặt, nói về đồ cô mang trên người, cũng không xuất sắc bằng đồ cho những người làm như má vương vãi mặc.Như thế làm sao có tiền?Đúng là đứa trẻ xứng đáng thương…Vân Sênh vừa rời khỏi nhà biệt thự Ninh Gia tiếp cận đầu nhỏ phố.300 tệ nhàu nát bên trên tay cô sớm đã trở nên một đám côn đồ gia dụng ở gần biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang Ninh Gia giật mất rồi.Lúc này khung trời tối đen, một cơn mưa to sắp tới rơi xuống rồi.Khi Vân Sênh sẵn sàng chạy đi trú mưa thì mưa đang rơi xuống rồi, trực tiếp xối mang đến Vân Sênh cả người ướt như loài chuột lội.Mùa mưa, mọi người lúc nào thì cũng mang theo một loại ô bên người, kị cho vấn đề trời đùng một cái đổ mưa.Mọi tín đồ xung quanh đầy đủ cầm ô, trải qua người Vân Sênh một phương pháp nhanh chóng, đứng đờ ra quan sát quần áo của bản thân mình bị ướt lũn.“Ướt không còn rồi…” Vân Sênh lẩm bẩm.Mà một màn này, bị một người đàn ông ngồi trên chiếc xe dừng tại bên đường chú ý thấy.Người bọn ông ngồi phía sau xe, đời tài xế download thuốc lá về, hắn đang chú ý về phía ngoại trừ cửa sổ, nhìn được Vân Sênh bị mưa xối cho ướt hết, còn đứng bất động ở 1 chỗ.“Đồ ngốc.”Giọng nói trầm và từ tính của n gười bầy ông vạc ra.Tài xế vừa tải thuốc về open xe, vừa khéo nghe được nhì từ trong miệng người lũ ông ngồi phía đằng sau xe vạc ra.“Dị Gia?”Nghe được giờ đồng hồ của tài xế, Tịch Dị mới tịch thu ánh mắt.Một bên nhìn tín đồ tài xế rồi gửi tay ra, “thuốc.”Tài xế nôn nóng đưa dung dịch vào tay Tịch Dị.Móc ra một điếu, châm lửa, hít vào rồi ung dung thở ra.Sau đó, góc nhìn trong chi phí thực chú ý về phía Vân sênh ngoài cửa sổ.Không biết tất cả phải ảo giác giỏi không, Tịch Dị ngồi vào xe luôn cảm thấy Vân Sênh đang chú ý mình bản thân qua cửa ngõ kính.Một giây sau đó, Tịch Dị biết đó không hẳn là ảo giác.Là Vân Sênh thông qua cửa kính nhìn chính cô, miệng còn xuất hiện đóng vào.Tịch Dị rất dễ dàng dành nhìn ra trong mồm Vân Sênh Đang nói chiếc gì.“Tôi ko ngốc.”Một mặt lạnh lùng, phối hợp với khuôn khía cạnh phồng lên, Tịch Dị ko nhịn được bật cười.Bởi vày Vân Sênh từ bây giờ có chút dễ dàng thương, tạo nên Tịch Dị mặc kệ do sao thông qua cửa kính biện pháp âm cô lại rất có thể nghe thấy bản thân nói loại gì.“Dị Gia?’ lái xe ngồi phía trước có chút bồn chồn không biệt Tịch Dị bị làm cho sao.Đột nhiên phân phát ra một câu đồ gia dụng ngốc, rột đùng một phát cười.Mẹ ơi, hắn chỉ là một trong những người tài xế, đừng có đe hắn có được không, trái tim nhỏ tuổi bé của hắn chịu không nổi đâu!Tịch Dị không nói gì, ánh nhìn luôn nhìn châm bẩm Vân Sênh kế bên cửa sổ.Một thời gian sau, sau sự căng trực tiếp của tài xế, sau cuối Tịch Dị cũng lên tiếng, “đem con nhỏ bé đó tới đây.”Tài xế: “….”Dị Gia, bán con nít là phi pháp đấy!Nghĩ thì nghĩ cụ thôi, nhưng người lái xe vẫn chú ý theo ánh nhìn của Tịch Dị, vừa thời điểm Vân Sênh cũng nhìn qua đây.Hoá ra không phải trẻ con…Ta khinh!Không phải trẻ con.Bán đi cũng là phi pháp mà!“Vâng thưa Dị Gia.”Tài xế trong trái tim nghĩ gì lúc nói ra đều không giống nhau.Xuống xe cộ bung dù ra, tài xế đi tới trước phương diện vân Sênh, dễ dàng che mưa đến Vân sênh.Ánh đôi mắt của vân sênh vốn dĩ đã nhìn dòng xe mặt đó, cảm xúc mưa không tồn tại rớt vào tín đồ nữa, cô ngước đầu, nhìn thấy chiếc ô bên trên đỉnh đầu mình, rồi quan sát tài xế đứng trước mặt góp mình đậy ô.Vừa nãy ngơi nghỉ trên xe, bác tài không nhìn được rõ bộ dáng vẻ của Vân Sênh, hiện thời nhìn rõ, bắt đầu phát hiện Vân Sênh cực kì đẹp.Làm da không chút tỳ vết, mấy phân tử mưa còn đọng lại trên mặt hàng mi dài, hạt mưa nhỏ tuổi chạy dọc xuống lông mi, đôi mắt đen láy như một chiếc hố đen, hoàn toàn có thể hút tín đồ ta vào trong các số ấy trong chớp mắt.Đôi môi anh đào căng mọng, hồng hào như trái đào bắt đầu chín.Mái tóc dài đã bị ướt nhèm, mấy sợi còn dính xung quanh cô, chú ý cô giống như thuần khiết lại sở hữu dục vọng.Vân sênh nhìn người tài xế một biện pháp máy móc rồi nghiêng đầu.“Chú?”Chú?Tài xế nghe Vân sênh nói, nhanh chóng liền hồi hồn.Nhìn hắn già lắm sao?“Vị tè thư này, Dị gia chúng tôi có mời.” nói xong, bác tài đưa mắt nhìn về phía xe.Vân Sênh cũng quan sát theo góc nhìn tài xế.“Dạ thưa chú.”Vân Sênh đi theo tài xế tới mặt cạch chiếc xe,Tài xế mở cửa sau mang đến Vân sênh tiến vào, rồi ngừng hoạt động lại về lại địa chỉ ghế lái của mình.Tịch Dị Ngồi phía sau chú ý Vân Sênh bị mưa ướt trước mặt, từ trong xe mang ra khăn lông, quăng quật cho Vân Sênh.Chiếc khăn lông vẫn rớt xuống bên trên đầu Vân Sênh, Vân Sênh sờ loại khăn tắm bị đậy khuất tầm chú ý , kế tiếp liếc nhìn Tịch dị.“Lau mang đến sạch” Tịch Dị vứt đi điếu thuốc trên tay, quay trở về nói cùng với vân Sênh.“Ồ”Vân sênh bắt đầu lau mái tóc bị ướt.Nhìn Vân Sênh cúi đầu lau tóc, Ánh đôi mắt của Tịch dị không chấm dứt liếc chú ý cô.Vân sênh không tồn tại nhìn Tịch dị, nhưng hoàn toàn có thể cảm cảm nhận Tịch Dị luôn luôn nhìn chăm chăm mình, “chú ơi, chú nhìn con cháu như thế để triển khai gì?”Quay đầu sang, dừng tay đang còn lau tóc, cô đối diện với ánh khía cạnh của Tịch Dị.“Gọi anh.”Nhìn Vân Sênh trước mặt cũng mới chỉ 18 tuổi, hắn mới 24 tuổi, to hơn cô có một chút chứ mấy, sao lại rất có thể gọi chú được.Vân Sênh chớm mắt, cứ vắt nhìn Tịch dị, cũng không tồn tại gọi anh.Tịch Dị kháng cằm chú ý về phía Vân Sênh, chưa bao giờ nghĩ tới dòng gì, hắn há miệng ra hỏi: “trẻ con, muộn cố gắng này rồi sao còn không về nhà, ở bên phía ngoài bị mưa ướt?hả?”Vân Sênh nghiêng đầu, sẽ tiêu hoá đa số gì Tịch Dị vừa nói.Hết chương 3: bản thân mất hai tiếng để dịch ngừng đó…….